Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 5
khí và các sản phẩm hòa tan trong nước rồi tản mác khắp mọi nơi, còn thành phần
nào bền vững chưa bị phá hủy hoặc chưa kịp bị phá hủy, sẽ dần lắng đọng lớp này
chồng chất lên lớp kia tạo thành lớp trầm tích ở đáy biển. Sự lắng đọng này trong
thiên nhiên xảy ra vô cùng chậm chạp (1-2mm đến vài cm /1000 năm).
Một cách tổng quá thì thành phần của các xác động thực vật
được chia thành
ba phần chính:
♦ Các hợp chất hữu cơ như hydrat cacbon;
♦ Các chất albumin;
♦ Các chất lipit (bao gồm các axit béo, sáp, nhựa, dầu, các hydrocacbon cao
phân tử vv…)
Các hydrat cacbon, đặc biệt là những loại phân tử lượng thấp là các hợp chất
không bền vững, dưới tác dụng của vi khuẩn chúng bị phân hủy tạo thành khí và các
chất tan trong nước vì vậy chúng không phải là chất mẹ tao nên dầu khí.
Các chất albumin nói chung cũng rất dễ bị các vi khu
ẩn phân hủy, do đó không
thể góp phần tạo nên dầu và khí được. Tuy nhiên, một số albumin có chứa nitơ, lưu
huỳnh hoặc oxy thì chúng tương đối bền vững nên ít bị phân huỷ do đó chúng sẽ
nằm lại trong thành phần của dầu mỏ sau này.
Phần còn lại là các hợp chất lipid không bị phá hủy bởi vi khuẩn có thể tham
gia vào quá trình biến đổi để tạo thành dầu khí. Nói chung, mức độ phân hủy các
hydrat cacbon và albumin thành khí và các hợp chấ
t tan trong nước phụ thuộc rất
lớn vào hoàn cảnh xung quanh khi lắng đọng. Các chất khí tạo thành do tác dụng
phân hủy của các vi khuẩn lên albumin và hydrat cacbon phổ biến là CO
2
, NH
3
,
H
2
S, N
2
, CH
4
. Tuyệt nhiên trong sản phẩm khí này không tìm thấy hydrocacbon khí
nặng hơn CH
4
. Thực ra cũng phát hiện được một số hydrocacbon C
2
, C
3
, C
4
nhưng
vô cùng bé, tỷ số giữa lượng CH
4
trên tổng số các hydrocacbon nặng hơn đạt đến
21.000. Cho nên, nếu so sánh với thành phần khí thiên nhiên, thì sẽ không thấy
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 6
giống nhau chút nào cả vì trong thành phần khí thiên nhiên hàm lượng hydrocacbon
C
2
, C
3
, C
4
, C
5
đều có với một hàm lượng đáng kể.
Như vậy, trong thành phần hữu cơ của xác động thực vật thì các chất lipit là
bền vững nhất, không bị vi khuẩn phá hủy do đó nó được bảo vệ tương đối nguyên
vẹn khi lắng đọng nên nó là chất mẹ để biến đổi về sau tạo thành dầu khí.
I.2.2. Biến đổi các chất hữu cơ ban đầu thành dầu khí
Những chấ
t hữu cơ bên vững không bị các vi khuẩn phá hủy ở giai đoạn một
chính là các hợp chất lipit. Lipid là tên gọi chung của một nhóm các chất mà đặc
trưng của chúng trong phân tử có các hydrocacbon mạch thẳng hoặc mạch vòng,
như các axit béo, các este của các axit béo (Triglyxêrit), các rượu cao, các
aminoaxit, các chất sáp, nhựa, các terpen, các chất mang màu (pigmen), licgin, các
chất axit humic tuỳ theo các động thực vật là loại hạ đẳng rong, tảo, phù du) hay
thượng đẳng (cây cối trên cạn, động vật lớn ở bi
ển) mà trong thành phần của các
chất lipid sẽ thay đổi khác nhau.
Những axit béo của động thực vật trên cạn thường loại C
18
là phổ biến trong
khi đó, các axit béo của động thực vật ở dưới biển (thượng đẳng hoặc hạ đẳng) phần
đông đều từ C
20
- C
24
. Loại axit béo của động thực vật trên cạn thường là axit béo no,
còn loại dưới biển thường là axit không no. Còn mở và các axit béo của những loại
phù du thường là loại không no, từ C
14
trở lên, và đặc biệt là loại có số nguyên tử
cacbon trong mạch là số chẳn thường chiếm phần lớn (hydrocacbon C
14
, C
16
, C
18
C
20
và cao hơn). Nhìn chung, các axit béo của động thực vật trong các trầm tích ở biển,
đều thấy loại cấu trúc có số nguyên tử cacbon trong mạch là số chẳn chiếm phần
chủ yếu.
Trong những điều kiện nhiệt độ, áp suất, xúc tác, thời gian kéo dài đã nêu ở
trên các thành phần hữu cơ bền vững với vi khuẩn đều bị biến đổi do các phản ứng
hoá học tạo nên dầu khí.
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 7
Tóm lại, trong giai đoạn tạo thành dầu mỏ, các chất hữu cơ có trong lớp trầm
tích chịu nhiều biến đổi hoá học dưới ảnh hưởng của nhiệt độ, áp suất, xúc tác và
thời gian dài. Những hợp chất ban đầu của dầu mỏ có cấu trúc phức tạp, mạch phân
tử dài, số lượng nguyên tử cacbon lớn, những hydrocacbon vòng có nhiều nhánh
phụ xung quanh biến đổi thành các hợp chất có phân tử
nhỏ hơn, cấu trúc đơn giản
hơn. Thời gian càng dài, mức độ lún chìm càng sâu, càng có xu hướng tạo nến các
phân tử bé hơn, những nhánh bị đứt gãy tạo nên các parafin mạch ngắn, cho đến khí.
Thực chất của quá trình biến đổi này là quá trình cắt mạch, mức độ của quá trình cắt
mạch này được gọi là độ biến chất. Những hệ vòng ngưng tụ lớn cũng có thể bị đứt
gãy tạ
o thành các vòng có số lượng vòng ít hơn. Chiều hướng biến đổi ở nhiệt độ
cao của các hydrocacbon thơm là có thể chuyển sang naphten, và sau đó từ naphten
sang parafin. Chính vì vậy, thời gian càng dài, độ lún chìm càng sâu dầu được tạo
thành chứa càng nhiều parafin với trọng lượng phân tử ngày càng nhỏ tức có nhiều
phần nhẹ. Càng lún sâu hơn nữa, chúng có khả năng chuyển hoàn toàn thành khí
hydrocacbon. Trong các hydrocacbon thì mêtan là bền vững nhất nên cuối cùng hàm
lượng mêtan trong khí rất cao. Theo tính toán khi độ lún chìm đạt đượ
c độ sâu
khoảng 5 đến 7 km thì quá trình tạo dầu xem như kết thúc và chuyển sang quá trình
tạo khí.
Như vậy, càng lún chìm xuống sâu thành phần hoá học của dầu sẽ thay đổi
theo chiều hướng tăng dần các hợp chất parafin với trọng lượng phân tử bé và ít cấu
trúc nhánh nên dầu sẽ nhẹ dần.
Khi mức độ biến đổi càng lớn (hay còn gọi là độ biến chất) càng lớn thì dầu
thu được càng nhẹ thì hàm lượ
ng parafin càng nhiều, tỷ trọng dầu càng nhỏ. Do đó
độ biến chất ở đây không có nghĩa xấu mà ngược lại mà đó chính là quá trình cắt
mạch các hydrocacbon từ các chất có cấu trúc phức tạp sang các hợp chất có cấu
trúc đơn giản hơn.
Ngược lại các quá trình trên, từ các hợp chất đơn giản cũng có thể biến đổi để
tạo thành các hợp chất đa vòng có trong lượng phân tử lớn h
ơn. Theo tác giả Petrov,
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 8
các axit béo của thực vật thường là các axit không no, sẽ biến đổi tạo ra γ-lacton, sau
đó chúng biến đổi tạo thành naphten hoặc aromat:
Các xeton này có thể ngưng tụ tạo thành các hydrocacbon có cấu trúc hỗn
hợp, hoạc tạo thành alkyl thơm:
Dựa vào logic của các quá trình biến đổi trên thì sự biến đổi của các
hydrocacbon thơm nhiều vòng, hydrocacbon naphtenic nhiều vòng tạo thành
parafinic nhẹ phải đòi hỏi có hydro. Để giải thích sự có mặt của hydro, có nhiều ý
kiến cho rằng, có thể có sự tham gia của vi khuẩn ở đây. Qua nghiên cứu, Nhà hoá
học Zo Bell (Mỹ) đã tìm thấy các vi khuẩn sống không chỉ trong các lớp trầm tích
trẻ, mà ngay cả trong cá tầng chứa dầu, và đã xác định ngay ở nhiệt độ 85
o
C hoặc
cao hơn, trong môi trường muối cũng không giết chết được vi khuẩn. Zo Bell cũng
đã tìm thấy được 30 dạng vi khuẩn có khả năng lên men các hợp chất hữu cơ tạo ra
hydro, những vi khuẩn này thường gặp trong ao hồ, trong các đất đá trầm tích, trong
nước. Nhưng bên cạnh những loại vi khuẩn tạo ra hydro, Ông cũng đã phát hiện
được những loại vi khuẩn cần hydro để có thể thực hiệ
n được các phản ứng khử O
2
,
S, N, P có trong các xác động thực vật. Bên cạnh đó, một số ý kiến như Lind lại cho
rằng cũng có thể vì các lớp trầm tích nằm ở dưới sâu gần những vùng có các loại
khoáng phóng xạ, cho nên dưới tác dụng bức xạ của các tia, từ các hydrocacbon có
thể tách thành hydro và các sản phẩm hydrocacbon không no khác. Trong thành
phần của khí thiên nhiên, nhiều khi gặp rất nhiều He. Ở những loại khí như vậy
không bao giờ bắt gặp hydro. Điề
u đó cũng có thể chính do tác dụng của các hạt đã
tạo ra Heli. Tuy nhiên, loại ý kiến về vai trò của phóng xạ trong quá trình tạo thành
dầu khí vẫn không được nhiều người ủng hộ vì rất ít bằng chứng.
I.2.3. Sự di cư của dầu - khí đến các bồn chứa thiên nhiên
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 9
Dầu và khí được tạo thành thường nằm phân bố rải rác trong lớp trầm tích
chứa dầu và được gọi là đá “mẹ”. Dưới tác dụng của áp suất trong các lớp trầm tích
rất cao và vì những sự biến động địa chất, những dầu và khí được tạo ra trong đá
“mẹ” bị đẩy ra ngoài, và buộc chúng phải di cư đến nơi mới. Quá trình di cư đó
thường xảy ra trong các lớp sa thạch
đá vôi hoặc các loại nham thạch có độ rổng,
xốp, còn được gọi là đá “chứa” đồng thời nó sẽ ở lại trên đó nếu cấu trúc địa chất có
khả năng giử được nó và bảo vệ nó, nghĩa là tạo được những bồn chứa thiên nhiên.
Những bồn chứa thiên nhiên này là những “bẩy” (vào mà không ra được nữa) với
cấu trúc bao giờ cũng có một tầng đá chắn ở
phía trên, thường là lớp đá, bùn mịn
hoặc nút muối có tác dụng giử dầu khí ở lại.
Trong quá trình di cư, tính chất và thành phần của dầu khí có biến đổi. Khi đi
qua những lớp vật liệu xốp thì những hiện tượng vật lý như lọc, hấp thụ phân chia
sắc ký hoặc hòa tan đều có khả năng xảy ra với các mức độ khác nhau. Kết quả của
nó thường làm cho dầu nhẹ hơ
n, những hợp chất có cực bị hấp phụ mạnh được giử
lại trên đường di cư và do đó, nhựa asphalten sẽ giảm, còn khí sẽ càng giàu mêtan
hơn.
I.2.4. Biến đổi tiếp tục trong bồn chứa tự nhiên.
Ở giai đoạn này tính chất của dầu khí biến đổi rất ít, không đáng kể. Tuy
nhiên, dưới ảnh hưởng của nhiệt độ, xúc tác, vi khuẩn, của phóng xạ thường vẫn
trức tiếp tác động, các hợp chất hữu cơ của dầu và khí vẫn có thể tiếp tục bị biến đổi
thêm, theo chiều hướng làm tăng độ biến chất. Ngoài ra, nếu các “bẩy“ chứa dầu
nằm không sâu lắm, tầng đá chắn không đủ khả năng bảo vệ tốt, một bộ phần dầu
khí có thể bay hơi, thậm chí có thể nước xâm nhập vào làm tăng quá trình oxy hoá
k
ết quả dầu lại nặng thêm, giảm mất phần nhẹ, dầu trở nên nhiều nhựa- asphalten.
Tóm lại dầu và khí hydrocacbon trong thiên nhiên đều có cùng một nguồn
gốc. Chính vì vậy, nơi nào có dầu cũng sẽ có khí và ngược lại. Tuy nhiên do quá
trình di cư có thể khác nhau, nên mặc dù chúng được sinh ra ở một nơi chúng
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 10
vẫn có thể cư trú ở những nơi khác xa nhau. Vì vậy có thể gặp những “bẩy” chứa
khí nằm xa “ bẩy” chứa dầu.
I.3 Nước trong các tầng chứa dầu khí
Trong các tầng chứa dầu (mỏ dầu) bao giờ cũng có nước nằm tiếp xúc với
dầu. Nước này chủ yếu có từ 2 nguồn gốc: nước của khí quyển tức là nước mưa
thấm vào đất và di cư vào các tầ
ng đất đá, và nước giử lại trong các lớp trầm tích
trong quá trình lắng đọng và lún chìm, nước này chủ yếu là nước biển.
Trong quá trình tạo thành dầu - khí, nếu các vật liệu ban đầu chịu nhiều tác
động khác nhau của vi khuẩn, nhiệt độ, xúc tác, áp suất, dẫn đến sự tạo thành dầu
khí thì bản thân thành phần các muối khoáng hòa tan trong nước (có trong nước biển
hoặc có trong nước ngầm khi đi qua các tầng đất đá sẽ hòa tan muối khoáng d
ễ tan)
cũng bị thay đổi.
Chiều hướng chung của sự thay đổi này là:
♦ Khử lưu huỳnh các muối sunfat;
♦ Làm giàu thêm các muối cacbonat;
♦ Thay đổi độ khoáng và thành phần khoáng.
I.3.1 Khử lưu huỳnh các muối sunfat
Những muối sunfat hòa tan trong nước, dưới tác dụng của vi khuẩn hiếu khí
hoặc yếm khí, đều có khả năng bị khử thành H
2
S và do đó làm cho nước nghèo các
gốc SO
4
2-
. Mặt khác, khi trong nước có các muối sunfat nằm tiếp xúc với các
hydrcacbon của dầu khí vừa được tạo ra, cũng có thể xảy ra quá trình biến đổi như
sau:
CaSO
4
+ CH
4
= CaS + CO
2
+ H
2
O
Tiếp sau đó là phản ứng đẩy ra H
2
S do sự có mặt của axit cacbonic
CaS + CO
2
+ H
2
O = CaCO
3
+ H
2
S
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 11
Do đó, thành phần hoá học của nước trong các tầng chứa dầu - khí thường rất
nghèo ion SO
4
2-
nhưng lại giàu H
2
S hòa tan. Đó cũng chính là dấu hiệu gián tiếp
trong quá trình tìm kiếm dầu khí, nếu nhận thấy trong nước khoan có hàm lượng ion
SO
4
2-
quá thấp hoặc không có, và hàm lượng H
2
S dù rất ít, có thể nghĩ rằng nước
này ở gần hay được tiếp xúc với các tầng chứa dầu khí.
Mặt khác, vì H
2
S rất dễ bị oxy hoá, cho nên do một nguyên nhân nào đó có
sự xuất hiên của oxy không khí (nguyên nhân kiến tạo địa chất chẳng hạn) có khả
năng xảy ra phản ứng oxy hoá H
2
S tạo ra S nguyên tố.
H
2
S + 1/2O
2
= S + H
2
O
I.3.2. Làm giàu thêm các muối cacbonat
Như đã thấy ở trên, trong phương trình các phản ứng khử muối sunfat, thì
đồng thời tạo ra các muối cacbonat. Nhưng những muối cacbonat này nói chung có
độ hòa tan kém trong nước, nên có thể tạo kết tủa. Tuy nhiên, vì trong nước có mặt
CO
2
(CO
2
này có thể là do các axit hữu cơ trong vật liệu tạo dầu hoặc trong dầu tác
dụng với các khoáng cacbonat) nên sẽ xảy ra phản ứng tạo nên các bicacbonat:
CaCO
3
+ CO
2
+ H
2
O = Ca(HCO
3
)
2
MgCO
3
+ CO
2
+ H
2
O = Mg(HCO
3
)
2
Cho nên hàm lượng các muối cacbonat canxi và magiê trong nước ở các tầng
chứa dầu khí có thể thay đổi trong giới hạn rộng tùy thuộc vào áp suất riêng phần
của CO
2
.
Nếu trong thành phần của nước ban đầu có nhiều sunfat natri, thì quá trình
khử lưu huỳnh sẽ tạo ra các sunfat natri nhưng các sunfat natri lại dễ tan trong nước
không kết tủa như các sunfat canxi. Do đó hàm lượng ion cacbonat sẽ rất cao.
Trong trường hợp hàm lượng ion cacbonat trong nước khoan cao có thể nghĩ
rằng ở đây đã thực hiện quá trình khư lưu huỳnh và đó là sản phâím của quá trình
khử lưu huỳnh của của nước chứa natri sunfat. Ng
ược lại trong trường hợp hàm
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 12
lượng ion CO
3
2-
ít, đồng thời SO
4
2-
cũng không thấy có thể nghĩ rằng ở đây cũng đã
thực hiện quá trình khử S, nhưng đó là S của các muối canxi và magiê.
Cuối cùng, nếu trong thành phần nước khoan nghèo các muối cacbonat, giàu
các muối sunfat, không có H
2
S, có thể kết luận rằng, nước này không biến đổi gì cả
theo hai chiều hướng nói trên, có nghĩa là chúng chẳng liên quan gì đến các tầng
chứa dầu - khí cả.
I.3.3. Thay đổi độ khoáng và thành phần khoáng
Sự thay độ khoáng hoá (độ chứa các muối khoáng nói chung) có thể theo hai
chiều hướng : tăng độ khoáng hoá và giảm độ khoáng hoá.
Đa phần ở các mỏ dầu đều thấy khi tăng chiều sâu độ lún chìm độ khoáng
tăng lên. Tầng nằm dướ
i sâu hơn độ khoáng hoá trong nước càng cao hơn. Nguyên
nhân có lẽ vì nhiệt độ tăng cao, sự bốc hơi nước có thể xảy ra làm cho nồng độ các
muối khoáng tăng cao. Mặt khác ở những lớp trầm tích gần bề mặt, thì khả năng
nước ngọt (nước khí quyển) thấm vào dễ, pha loảng nồng độ muối khoáng có trong
nước ở đây.
Tuy nhiên, cũng có trường hợp ngược lại, có những tầ
ng chứa dầu nằm sâu,
nước ở đó lại có độ khoáng thấp hơn ở những tầng trên đó. Trong trường hợp này có
thể do những sự biến động kiến tạo của vỏ trái đất, gây ra các vết nứt và có sự xâm
nhập của nước khí quyển (nước ngọt).
Trong quá trình biến đổi nói chung của nước tất nhiên có thể xảy ra sự biến
đổi thành phần của nước do quá trình h
ấp thụ trao đổi cation của nước với các
khoáng chất xung quanh, thí dụ : Na
+
trong nước có thể trao đổi với các ion Ca
++
trong các đá cacbonat làm cho hàm lượng Ca
++
tăng lên, hoặc CaSO
4
trong nước có
thể trao đổi với khoáng chất chứa Na
+
làm cho thành phần nước có nhiều Na
2
SO
4
.
Do những sự biến đổi đó, thành phần của nước trong các tầng dầu khí thay đổi rất
khác nhau, tùythuộc vào các đá chứa ở đó.
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 13
Tóm lại, nước nằm cạnh dầu và khí chịu ảnh hưởng nhau làm cho thành phần
dầu và nước cũng có sự thay đôi nhất định. Nghiên cứu thành phần của nước từ các
lổ khoan thăm dò dầu mỏ có tác dụng phán đoán khả năng chứa dầu khí ở những
khu vực đó được chính xác hơn. Mặt khác khi khai thác, nước sẽ lẩn theo dầu và
cùng thoát ra khỏi giếng khoan. Chính vì vậy, nước này gọi là nước khoan. Nói
chung, nước khoan và dầu là hệ không tan lẩn vào nhau nên dễ tách. Song vì khi
thoát qua lổ khoan với tốc độ lớn (tốc độ xoáy), nên dễ dàng tạo ra các nhủ tương
“nước trong dầu” hoặc “dầu trong nước” do đó sau khi ổn định tại giàn khoan, đại
bộ phần nước khoan được tách ra, một bộ phận nhỏ của nước vẫn còn nằm lại ở
dạng nhủ tương lơ lửng trong dầu rất khó tách, vì vậy làm cho d
ầu có lẩn nước và
các khoáng chất hòa tan trong đó. Điều này có ảnh hướng đến quá trình sử dụng dầu
về sau này.
II. Thành phần hoá học của dầu mỏ và khí
Thành phần hoá học của dầu mỏ và khí nói chung rất phức tạp. Khi khảo sát
thành phần dầu mỏ và khí của nhiều mỏ dầu trên thế giới, đều thấy không dầu nào
giống hẳn dầu nào, có bao nhiêu mỏ dầu thì có bấy nhiêu loại dầu mỏ. Ngay trong
bản thân một lổ khoan, dầu mỏ lấy từ các tầng dầu khác nhau, cũng đều khác nhau.
Tuy vậy trong dầu mỏ (và khí) đều có một điểm chung là thành ph
ần các hợp
chất hydrocacbon (tức là chỉ có C và H trong phân tử) bao giờ cũng chiếm phần chủ
yếu, nhiều nhất cũng có thể đến 97-98%, ít nhất cũng trên 50%. Phần còn lại là các
hợp chất khác như các hợp chất của lưu huỳnh, nitơ, oxy, các hợp chất cơ kim, các
chất nhựa và asphalten. Ngoài ra, còn một số nhủ tương “nước trong dầu” tuy có lẩn
trong dầu, nhưng nước không kể vào trong thành phần của d
ầu.
Về thành phần nguyên tố của dầu mỏ và khí, ngoài C và H cào có S, O, N,
một số kim loại như V, Ni, Fe, Cu, Ca, Na, As.v v và trong khí có cả He, Ar, Ne,
N
2
, Kr, Xe, H
2
, v v một điều đáng chú ý là tuy dầu mỏ trên thế giới rất khác nhau
về thành phần hoá học, song về thành phần nguyên tố (chủ yếu là C và H) lại rất
gần với nhau, chúng thay đổi trong phạm vi rất hẹp: C:83-87%, H: 11-14%.
Thành phần của dầu mỏ và khí
Giáo Trình Hoá Học Dầu Mỏ và Khí Trang 14
Trong quá trình khai thác thì dầu và khí sẽ được tách riêng sau quá trình ổn
định dầu thô tại giàn khoan nhằm mục đích thuận lợi cho quá trình vận chuyển đến
các nhà máy xử lý hay chế biến tiếp theo và do chúng tồn tại ở các trạng thái khác
nhau nên ở đây ta sẽ nghiên cứu riêng thành phần hoá học của chúng.
II.1. Thành phần hoá học của dầu mỏ
Một cách tổng quát thì thành phần hoá học của dầu mỏ được chia thành hai
thành phần:
♦ Các hợp chấ
t hydrocacbon (HC), là hợp chất mà trong thành phần của nó
chỉ chứa hai nguyên tố là cacbon và hydro
♦ Các hợp chất phi HC, là các hợp chất mà trong thành phần của nó ngoài
cacbon, hydro thì chúng còn chứa thêm các nguyên tố khác như nitơ, lưu
huỳnh, oxy . . .
Như đã biết trong phần trước, trong thành phần của dầu mỏ thì hàm lượng các
HC luôn chiếm thành phần chủ yếu. Trong thực tế thì dựa vào thành phần của các
HC trong dầu thô mà người ta quyết định các loại sản phấm đượ
c sản xuất từ một
loại dầu thô cho trước, thành phần này cũng quyết định đến hiệu suất của các loại
sản phẩm. Đối với các hợp chất phi HC thì mặc dù thành phần nguyên tố của chúng
không lớn nhưng hầu hết đây là các hợp chất có hại vì vậy trong quá trình chế biến
cần phải loại bỏ nó ra khỏi thành phần của sản phẩm do đó chúng quyết
định đến
công nghệ của nhà máy
II.1.1. Các hợp chất hydrocacbon của dầu mỏ
Hydrocacbon là thành phần chính và quan trọng nhất của dầu mỏ. Trong
thành của dầu mỏ thì thường được chia làm 3 loại sau:
- Các hợp chất parafin;
- Các hợp chất vòng no hay các hợp chất naphten;
- Các hydrocacbon thơm hay aromatic.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét